Giọt nước mắt muộn màng sau 35 năm: Tôi nhận ra mình vô tâm sau hình ảnh con gái bóp chân cho bà nội

17/05/2019 03:37

Tôi vẫn tự cho mình là số 1, là ‘cái rốn của vũ trụ’, ít quan tâm tới người khác. Tôi chỉ tỉnh ngộ khi nghe lời con gái nói.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả ở quê. Mẹ đổ buôn đồ hàng xén ở chợ, còn bố có một xưởng gỗ. Dưới tôi là một em gái cách 3 tuổi.

Vì là con trai duy nhất trong nhà nên tôi lúc nào cũng tự cho mình cái quyền được “lên mặt” với mọi người, đặc biệt là mẹ và em gái. Tôi hầu như không phải làm bất cứ thứ gì trong nhà.

Trong suốt thời học phổ thông, tôi luôn đứng top đầu trong lớp. Cao ráo, sáng sủa nên tôi cũng nhận được nhiều lời tỏ tình từ các bạn gái trong trường, nhưng nhất quyết không nhận lời ai. Tôi nghĩ thời đó cái tình yêu học trò nó vừa mất thời gian, lại chẳng đi đến đâu.

Hiểu được giá trị bản thân, tôi càng tạo cho mình một vẻ ngoài “cool boy”, lạnh lùng, có chút kiêu ngạo. Tôi thấy vui vì cách mọi người luôn chạy theo mình, hả hê vì cảm giác luôn đứng trên tất cả một bậc.

Tôi vẫn sống như thế cho tới khi học đại học và lập gia đình. Vợ tôi cũng là một cô gái tỉnh lẻ, dịu dàng, biết chiều chuộng, yêu chồng thương con. Biết tính gia trưởng của tôi, nên hầu như tôi nói gì cô ấy cũng lắng nghe. Dĩ nhiên, tôi là trụ cột chính của gia đình, khi đang làm trưởng phòng tại một công ty xây dựng có tiếng, lương tháng gấp 5 lần vợ mình.

Ảnh: internet

Hai vợ chồng tôi có một cô con gái đầu lòng, tên ở nhà là Mít. Khi vợ tôi hết chế độ nghỉ sinh, mẹ từ quê lên ở cùng để giúp trông cháu.

Càng lớn, con bé càng thừa hưởng nhiều nét giống tôi, từ khuôn mặt cho tới tính cách. Mít ăn nói như một bà cụ non, lý sự, khiến tôi nhiều lúc cũng đuối lý.

Có lần con bị sốt. Tôi hỏi con:

– Con hết mệt chưa?

– Ba sờ trán con mà xem. Con chỉ mệt ít thôi.

– Tại sao lại thế?

– Tại vì mệt nhiều thì phải đi bác sĩ, khoẻ thì phải đi học, con chỉ mệt nhẹ thôi.

Lần khác, đi làm về, tôi thấy con đang ngồi bóp chân cho bà. Đôi bàn tay mũm mĩm của con bóp từ trên đầu gối tới gót chân của mẹ tôi, chốc chốc lại lấy lọ cao xoa xoa cho bà. Tôi chắc mẹ sẽ không thể hết nhức, vì bàn tay của con quá nhỏ, sức cũng yếu nên không thể tác động tới căn bệnh đau khớp lâu ngày của mẹ.

Một lúc sau, con bé đi vào phòng và nói:

– Ba ơi! Sau này khi lớn lên, con cũng muốn như mẹ, đẻ một cô con gái xinh đẹp, dễ thương như con.

– Xong rồi đẻ thêm một em cu nữa cho có chị có em con ạ.

– Không, con chỉ thích con gái thôi. Vì con gái còn giúp được mẹ, được bà. Con thấy ba đi làm về chỉ toàn nằm chơi, có bao giờ giúp ai đâu.

– Tại vì ba làm mệt rồi, nên về nhà phải nghỉ chứ.

– Mẹ cũng đi làm như ba. Về vẫn nấu cơm. Bà ở nhà nhưng cũng làm đủ thứ. Mà ba ơi, tay con mỏi lắm mà bà chưa đỡ đau. Lúc nãy bà bảo con là: “Cả đời bà chỉ ước được bố mày bóp chân cho một lần mà không được đấy!”.

– !!!.

– Mà ba này, ba yên tâm, sau nay ba già, ba có đau chân, ba cứ gọi con, con sẽ bóp chân cho ba hàng ngày luôn. Con yêu ba, như là ba yêu bà í.

Tôi lặng người trong giây lát, thấy mắt cay nhòe, những giọt nước mắt chỉ chực rớt xuống nhưng tôi cố kìm nén lại. Một thằng đàn ông hơn 35 năm trải đời, luôn tự cho mình là số 1, lần đầu tiên cảm thấy đau đớn, tội lỗi. Cả đêm đó tôi không ngủ.

Ảnh: Internet

Ngày hôm sau trước khi đi làm, tôi lẻn vào phòng mẹ xem bà đang dùng thuốc gì. Đọc tên nhãn, tôi nhẩm đi nhẩm lại: “Cao xoa Bách XàViên khớp Bách Xà, của Nam Dược” để chiều mua cho mẹ thêm.

Chiều hôm đó, tôi không đi đánh tennis như mọi khi, về nhà sớm hơn. Thấy Mít vẫn đang trong phòng, bóp chân cho bà. Tôi bảo con: “Mít mỏi tay chưa? Để ba làm thay Mít nha”.

Con bé nhanh nhảu lấy lọ cao xoa mới mua về đưa cho tôi. Mẹ không nói câu nào, chỉ mỉm cười nhẹ và nhìn tôi nắn chân một cách tỉ mỉ. Một lúc sau tôi hỏi “Mẹ đã đỡ chưa?”. Bà gật gật, trong đôi mắt đã đục ngầu vì năm tháng tràn ra những giọt nước mắt hạnh phúc.

Đáng lẽ ra, tôi phải làm điều này từ rất lâu rồi…

>> Tìm hiểu thêm sản phẩm chăm sóc sức khỏe xương khớp  TẠI ĐÂY!

>> Bạn tìm mua sản phẩm chăm sóc sức khỏe xương khớp  TẠI ĐÂY!

ads
ads
ads